LTS: Việt Media Agency
nhận được bài viết sau đây của Karel Phùng, xưng là một Việt kiều ở Âu Châu, lý
luận về vấn đề chủ quyền đất đai Việt Nam đương thời, cho rằng chính quyền Cộng
Sản Việt Nam hiện nay không “bán đất dâng biển,” và thách thức đảng Việt Tân
phản biện lại.
Những bài viết thuộc
nhiều ý kiến, lập trường khác biệt nhau đều có thể tìm thấy trong mục “Diễn
Đàn, Tranh Luận” của Việt Media Agency.
Đảng Việt Tân với lý lẽ cho rằng chính quyền Việt nam đương
thời bán đất, bán biển. Hãy tạm gác chủ đề biển đảo qua một bên và đánh giá về
biên giới đất liền:
Khi Việt Nam và Trung Quốc ký hiệp định biên giới trên đất
liền, ngay lập tức những người hải ngoại tung ra luận điệu tuyên truyền, cho rằng
nhà nước Việt Nam qua hiệp định ấy đã bán đất cho Trung Quốc.
Hễ bán mua thì phải có giá, có số lượng hẳn hỏi, vậy thì dựa
vào đường biên giới của thời kỳ nào để có thể nhận định rằng, qua hiệp định ấy
mất chỗ này, mất chỗ kia?
Hiệp định Pháp-Thanh vốn đã công nhận biên giới nằm ở 100m
phía trước ải Nam Quan, vua tôi nhà Nguyễn thờ ơ không quan tâm tới việc giữ đất
đai của tổ tiên, vậy thì sao lại đổ cho Cộng Sản Việt Nam?
Hơn nữa người Trung Quốc lý luận, “Ải Nam Quan theo Hán-Việt
là cửa ải đi về phương nam. Vậy thì tại sao của người Việt mà lại đi về hướng
nam mà lại không phải là đi về phương bắc?"
Trong hàng ngàn năm qua, chưa bao giờ Việt Nam và Trung Quốc
có một đường biên giới thực sự vì họ luôn coi Việt Nam thuộc Trung Quốc hoặc ít
nhất là một nước chư hầu, trong quá khứ. Nhiều vùng đất đã luôn đổi chủ qua các
thời kỳ, ví dụ như khu vực trước đó là Quảng Nguyên, thuộc Cao Bằng hiện nay
trước thời Lý bị các quan địa phương dâng cho phương bắc và nhà Lý đã đòi lại,
bởi thế người Tàu mới có câu chửi vua tôi nhà Tống:
Vì tham voi Giao Chỉ,
Bỏ mất vàng Quảng
Nguyên.
Đảo Bạch Long Vĩ nằm dưới sự quản lý của người Việt qua các
triều đại, sau này Pháp thuộc thì Pháp cho người ra, sau đó là Nhật. Rồi 1945
Tưởng Giới Thạch cho người ra lấy từ tay người Nhật và năm 1949 Mao Trạch Đông chiếm
lại và giữ tới năm 1956 thì giao cho Việt Nam.
Chính vì lý do ấy mà người dân Trung Quốc cũng chửi nhà cầm
quyền của họ là bán đất, bán đảo cho Việt Nam!
Trong lịch sử chưa bao giờ Việt Nam và Trung Quốc có một đường
biên giới rõ ràng và cố định lâu dài, vậy thì dựa vào đâu mà cho rằng mất hay
được?
Nếu lấy hiệp định Pháp-Thanh thì hãy tìm bản hiệp định ký
ngày 7 tháng 4 năm 1886 tại Đồng Đăng để biết rằng ải Nam Quan đã mất từ ngày
đó và do chính người Pháp, chứ không phải người Việt Nam!
Một số khu vực tranh chấp thì cả hai bên đều đưa ra lý lẽ để
thuyết phục đối phương. Người Việt Nam thường cho rằng người Trụng Quốc ngang
ngược và gian ác. Nhưng khi họ nói rằng hiệp định ấy được ký vào lúc Trung Quốc
đang bị suy thoái và nhiều nước khác xâu xé, chiếm đoạt thì đó là một điều mà
chúng ta cũng phải công nhận! Nếu chúng ta nói rằng không thì chúng ta đâu có
hơn gì họ?
Vậy thì căn cứ vào đâu để nói rằng mất chỗ này chỗ kia?
Liệu hiệp định Pháp-Thanh có công bằng cho cả hai bên hay
không? Hay chúng ta chỉ giữ quan điểm của mình mà bỏ mặc lý lẽ của người Trung Quốc?
Nếu vậy thì chúng ta ngang ngược khác gì họ?
Tôi thách ông Đỗ Hoàng Điềm và tất cả những thành viên sáng
giá nhất của Việt Tân phản biện lại bài viết này!
Karel Phùng/Đức Quốc