(Dịch theo bài viết của giáo sư Diêu Thụ Khiết, viện trưởng Viện Trung Quốc Học Đương Đại, đại học Nottingham, Anh, đăng trên báo Chiến Lược Trung Quốc; Nghiên Cứu Biển Đông)
Trung Quốc đã là nước
lớn nhưng luôn trong tình trạng bị xa lánh, thậm chí bị người khác “oán hận.”
Nguyên nhân chính: Chính sách ngoại giao thiếu đầu óc; Giới quan chức ngạo mạn,
không biết cách học hỏi, luôn tự cho bản thân họ là đúng, khí phách thiên triều.
Trong nền kinh tế thế giới, Trung Quốc đã trở thành nước lớn,
là cường quốc, không có gì phải thắc mắc. Trong lĩnh vực ngoại giao, Trung Quốc
luôn tồn tại trong tình thái bị xa lánh, thậm chí bị người khác 'hận'. Lý do tại
sao?
Trung Quốc rốt cuộc đã làm những gì, khiến cho thế giới
tránh xa như vậy?
 |
| Trung
Quốc đang quá ngạo mạn...? |
Chính sách ngoại giao
thiếu đầu óc
Hãy nhìn vào nước Mỹ kia, qua vài năm nữa, tổng sản phẩm quốc
nội (GDP) sẽ bị Trung Quốc vượt qua. Tuy nhiên, sức mạnh quân sự cũng như sức mạnh
ngoại giao của Mỹ vẫn sẽ tiếp tục kiểm soát toàn bộ thế giới như tình hình hiện
nay.
Có những quốc gia cũng căm hận nước Mỹ, ví dụ như các quốc
gia Hồi giáo tại khu vực Trung Đông, thế nhưng lại càng tồn tại nhiều hơn các
quốc gia khác tin tưởng vào nước Mỹ, yêu thích nước Mỹ.
Không thể nói người khác "ăn trong bám ngoài" (chi
li pa wai), vì sao Mexico không chạy đến để mời Trung Quốc làm chiếc ô bảo hộ
cho đất nước của họ, hòng đối kháng lại nước Mỹ?
Đến Đài Loan của Trung Quốc, vài thập kỷ vừa qua cũng đều dựa
dẫm vào nước Mỹ.
Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines đều mong muốn nhận được sự bảo
hộ từ Mỹ hòng đối kháng lại Trung Quốc.
Trong lĩnh vực kinh tế, nhân loại trên toàn thế giới đều tôn
mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc là G2. Trong nền chính trị và ngoại giao, đại
đa số các quốc gia đều coi Trung Quốc là kẻ thù giả định (jia xiang di), nhận định
Mỹ là chiếc ô bảo hộ để chống đối lại kẻ thù giả định này. Rốt cuộc là do Mỹ
không đúng, hay do nền ngoại giao Trung Quốc thiếu mưu trí? Điều này không cần
nói cũng đều hiểu được.
Sự khác biệt giữa hai
nước Trung-Mỹ
Chúng ta ngày ngày đều muốn bắt kịp được Mỹ, rốt cuộc đã bắt
kịp được những gì, chỉ có riêng một nhân tố là tổng sản phẩm GDP.
Còn bình quân GDP trên đầu người, mức thu nhập bình quân,
bình quân chất lượng cuộc sống thực tế, năng lực sáng tạo của nhân dân, trong
toàn bộ thế kỷ 21, Trung Quốc không thể nào vượt qua được Mỹ.
Về lĩnh vực quân sự và ngoại giao, Trung Quốc có lẽ sẽ vĩnh
viễn không bao giờ sánh đạt được năng lực kiểm soát toàn cầu giống như Mỹ đã từng
có.
Không cần nói đến vấn đề kiểm soát toàn cầu. Ngày mùng 8
tháng 05 năm 1999, đại sứ quán Trung Quốc ở Nam Tư đã bị đánh bom và họ chỉ có
thể đứng tại Bắc Kinh mà mắng nhiếc, đến cả các phương pháp ngoại giao làm thế
nào để phục hồi lại thể diện cũng không hề có. Là người Trung Quốc, thực tế mà
nói, chỉ có duy nhất hai từ: Nuốt Giận.
Đối với nước Mỹ, chúng ta không có biện pháp nào. Đối với
các quốc gia "Tiểu Biết Tam" (Xiao bie san: lưu manh, vô lại), Trung
Quốc cũng bó tay không có sách lược. Vấn đề Đài Loan khu vực phía tây, sẽ trở
thành mối vướng víu vĩnh viễn.
Điều này không phải là vấn đề lớn, chỉ cần Đài Loan không
tuyên bố độc lập, đại lục cũng sẽ luôn như vậy, phải cho qua thì cũng sẽ phải
cho qua.
Tuy nhiên, Mỹ lại luôn lấy vấn đề Đài Loan ra làm vật cản trở
đại lục, khiến cho tình hình trở nên tương đối thụ động, thật là lực bất tòng
tâm.
Trung Quốc thiếu bạn,
chứ không hề thiếu kẻ thù
Khu vực xung quanh Trung Quốc, chỉ thiếu bạn, không hề thiếu
kẻ thù.
Vấn đề tồn tại hiện nay, người Ấn Độ đang gồng mình nỗ lực mở
rộng các hoạt động quân sự chuẩn bị cho các cuộc chiến, rất đều đặn không hoang
mang. Hàng không mẫu hạm, tên lửa tầm xa, tàu ngầm hạt nhân. Những thứ Trung Quốc
có, Ấn Độ về cơ bản đều có, những thứ Trung Quốc không có, người Ấn Độ cũng đều
đã có.
Chúng ta luôn dừng lại trong niềm vui với "Lưỡng đạn nhất
tinh" (hai pháo bom và một vệ tinh). Thế nhưng cho đến thời điểm hiện tại,
Ấn Độ cũng đã sở hữu "Lưỡng đạn nhất tinh". Giải thích như thế nào?
Sự thực chứng minh rằng, người Trung Quốc không phải là là
những người thông minh nhất trên toàn thế giới, đến mức độ thông minh nhất khu
vực Châu Á cũng chẳng thể đạt đến.
Ngoài Trung Quốc thì còn có những người thông minh khác, thậm
chí càng có những quốc gia với những dân tộc thông minh hơn hẳn. Chúng ta không
nhìn nhận ra vấn đề này, luôn tự cho mình là đúng, mù quáng tôn vinh bản thân
là lớn mạnh, luôn luôn chiêm ngưỡng một cách quá đáng chính bản thân, đây mới
chính là căn nguyên tồn tại của các vấn đề.
Nền ngoại giao hiện nay mà Trung Quốc đang thực thi, ai nghe
lời, ai nịnh bợ cần tiền thì Trung Quốc sẽ đối xử tốt với họ. Còn ai chỉ trích
phê bình, ai chế giễu thì Trung Quốc sẽ căm hận chính họ.
Cần biết rằng, những quốc gia không ngừng nịnh bợ cần tiền
Trung Quốc đều là những quốc gia không có vị thế quốc tế. Chỉ có những quốc gia
dám lên tiếng chỉ trích phê bình, thậm chí dám mắng nhiếc Trung Quốc, mới có
năng lực ảnh hưởng đến toàn thế giới.
Đối với những quốc gia này mà nói, không cần phải cúi đầu,
không có gì là sai lầm. Tuy nhiên nếu không tìm hiểu lẫn nhau một cách nghiêm
túc, đạt được sự đồng cảm và đồng thuận, biến "địch" thành bạn, như vậy
sẽ là thất bại lớn nhất trong nền ngoại giao.
Giới quan chức thiếu
kiến thức phổ quát về lĩnh vực ngoại giao, tự tin và ngạo mạn quá mức
Giới quan chức Trung Quốc luôn luôn tự cho bản thân họ là
đúng, không lắng nghe nổi những quan điểm ngược chiều tiêu cực hay những lời chỉ
trích. Kỳ thực, bất kỳ một quốc gia nào cũng đều ích kỷ, đều tồn tại những khiếm
khuyết, giống như nước Mỹ và nước Anh, Trung Quốc cũng không phải là trường hợp
ngoại lệ.
Trung Quốc không cần thiết phải luôn luôn tỏ ra bộ dạng tự
cho bản thân là đúng, biết tiếp nhận phê bình thì Trung Quốc mới có thể tiến bộ
được.
Trong lĩnh vực ngoại giao, báo chí và ngôn luận Trung Quốc
luôn phản đối kịch liệt những lời phê bình của người khác đối với bản thân,
không ngừng lặp lại rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc là sự trỗi dậy hòa bình.
Có quỷ mới tin được, bất kỳ một nước lớn nào cũng đều không
thể tự hài lòng với việc chỉ bảo hộ cho chính đất nước họ, luôn luôn tồn tại
mong muốn có năng lực và ham muốn đi công kích các nước khác. Vấn đề cốt lõi
chính là, liệu có phải là những cuộc công kích các nước khác phi mục đích hay
không có đạo lý hay không.
Mỹ chính là một điển hình. Mỹ không ngừng tiến hành các cuộc
công kích các nước khác, điều này là không tốt, thế nhưng cũng có vô số các nước
khác ủng hộ cho hành xử như vậy của Mỹ.
Trung Quốc chẳng phải cũng đã từng đem quân đi đánh Việt Nam
đó sao? Tổ tiên của chúng ta Thành Cát Tư Hãn chẳng phải cũng đã cưỡi ngựa chiến
giẫm đạp lên Moscow và St. Petersburg hay sao?
Có những lúc có năng lực đánh, hơn nữa lại đánh một cách chuẩn
xác, đúng vị, thì không chỉ không mầm mống nên những kẻ địch, mà còn có thể
giành được càng nhiều bạn bè hơn. Nước Mỹ chính là như vậy, tạo nên những kẻ địch
rất nhiều nhưng bạn bè lại càng nhiều hơn.
Vấn đề cốt lõi nằm tại chỗ, nước Mỹ có thể làm được đến việc
ngoài trường hợp Osama bin Laden bí mật hành xử Mỹ thì không có bất cứ một quốc
gia nào dám đối chọi lại với Mỹ, Trung Quốc liệu có thể được chăng?
Trung Quốc đương nhiên không cần học hỏi Mỹ, cũng không thể
học nổi Mỹ. Tuy nhiên có hơi hướng của sự bá quyền Mỹ thì tại sao lại không thể?
Sự thật là bản thân yếu kém bất năng lực, chứ không phải là sự nhân từ.
Giới quan chức không
biết cách học hỏi nền ngoại giao của các nước khác như thế nào?
Thời gian gần đây, một vị hiệu trưởng trong nước đã nghỉ
hưu, nhận được sự điều phái của một cơ quan quyền lực mềm quốc gia nào đó, chuẩn
bị đến ba trường đại học hàng đầu của vương quốc Anh để tiến hành chiêu sinh
các nghiên cứu sinh tiến sỹ đến Trung Quốc học tập.
Đầu tiên, có ai bằng lòng đến Trung Quốc học tiến sỹ hay
không thì vẫn chưa biết được, giới quan chức của chúng ta thì đã giả tưởng rằng
đến để bố thí cho các trường đại học ở vương quốc Anh này.
Vì thế, vị hiệu trưởng đã nghỉ hưu - khi người còn chưa đến
nơi - đã ép buộc yêu cầu ba vị hiệu trưởng đương vị của ba trường đại học tại
vương quốc Anh tiến hành cuộc gặp gỡ với họ vào thời gian cuối tuần. Thật không
dễ dàng gì, có một vị hiệu trưởng và phó hiệu trưởng của một trường đại học đã
nhận lời đáp ứng cuộc gặp gỡ này, hơn nữa còn chuẩn bị bữa tiệc thiết đãi thịnh
soạn.
Đây chính là phép tắc lịch sự của vị hiệu trưởng của vương
quốc Anh. Khi thời gian vừa mới được sắp xếp ổn thỏa, một cú điện thoại đột
nhiên được gọi đến, nói rằng liệu có thể thay đổi sang thời gian một ngày khác
được hay không.
Tâm lý người phụ trách liên lạc phía Anh đã bắt đầu rụt rè,
nhưng để giữ lịch sự vẫn còn yêu cầu vị hiệu trưởng của trường đại học đó thay
đổi lại thời gian, việc đó là do người phụ trách liên lạc và vị lãnh đạo này
bình thường luôn duy trì mối quan hệ rất tốt đẹp.
Người lãnh đạo mặc dù cũng đã đồng ý tiến hành thay đổi lại
thời gian. Nhưng không ngờ được rằng, khi đưa tin tức tốt lành này nói cho bên
phụ trách liên lạc của phía Trung Quốc, thì ông ta lại trả lời rằng, "thế
thì mời ông mau chóng gửi bản sơ yếu lý lịch của vị hiệu trưởng và phó hiệu trưởng
trường đại học phía Anh của các ông cho tôi".
Người phụ trách liên lạc phía Anh kỳ thực không thể kìm nén
được nữa. Tuy nhiên vẫn lịch sự mà gửi sang một bức thư rằng, "mời ông gửi
trước bản sơ yếu lí lịch của vị hiệu trưởng đã nghỉ hưu của phía Trung Quốc chuẩn
bị đến thăm đó được không?
Các ông là những người khách đến thăm không gửi bản sơ yếu
lí lịch sang, lại yêu cầu bản sơ yếu lí lịch của chính nhà lãnh đạo cao nhất của
bên tiếp đãi, e rằng không được thỏa đáng"?
Đối phương đã gửi lại thư hồi âm, 'vị hiệu trưởng của phía
Trung Quốc chúng tôi hiện tại không có sẵn bản sơ yếu lí lịch, nếu ông cần, xem
trên Google liệu có thể tìm thấy được hay không'?
Người phụ trách liên lạc của phía Anh nói rằng: "các sơ
yếu lí lịch của tất cả các vị lãnh đạo cũng như các giảng viên trong trường đại
học của chúng tôi đều công khai hiện trên các trang web trong trường đại học,
ông hãy tự tìm đi".
Trung Quốc vẫn chưa phải là quốc gia lớn nhất, mạnh nhất thế
giới, giới quan chức phổ thông đã tồn tại thói quen coi những người nước ngoài
như là nô tài của bản thân, hơn nữa lại chính là những người nước Anh, thật sự
là có khí phách của thiên triều. Giới quan chức phổ thông đã như vậy, giới quan
chức cấp cao thì lại càng quá đáng hơn.
Trong mỗi một cuộc họp mang tính chất quốc tế, không quan
tâm người khác có nguyện vọng lắng nghe hay không, có ủng hộ hay không, nhất cử
nhất động luôn đặt ra không ít những kiến nghị, những nguyên tắc yêu cầu áp đặt
lên các tầng lớp lãnh đạo nước ngoài tương đương chức hàm.
Xin hỏi rằng, người nước
ngoài đặc biệt là những quốc gia nhỏ yếu liệu có thật sự trở thành bạn bè của
Trung Quốc được không, có thể không "hận" Trung Quốc được chăng?