Trong văn học Việt Nam có câu “nực cười châu chấu đá xe, tưởng
rằng chấu ngã ai dè xe nghiêng” để nói lên quyết tâm của người yếu thế nhưng bền
chí theo đuổi lý tưởng của mình vì tin việc mình làm là đúng và có chính nghĩa.
Châu chấu đá xe lấy từ sự tích đi săn của vua Trang Tông nước Tề thời Chiến Quốc
bên Trung Hoa. Trong quyển một của Cổ Học Tinh Hoa tác giả thuật lại sự tích đó
như sau:
Một hôm Trang Công nước
Tề xa giá đi săn. Xe ra khỏi thành, đi trên đường cái, có con bọ ngựa cứ đứng
giữa đường giương càng chực chống lại với cái xe. Tả hữu thấy thế kêu lên rằng:
“Chết! Chết!” Trang Công nghe tiếng tưởng sự gì nguy hiểm, vội vàng bắt dừng xe
lại hỏi. Tả hữu thưa: “Có con bọ ngựa thấy xe sắp đến, không tránh lại giơ càng
lên muốn chống lại. Giống bọ ngựa quái lạ, chỉ biết tiến lên, chớ không lui,
không chịu lượng sức mình khỏe hay yếu, hễ gặp cừu địch thì xem thường, xem
khinh, cứ lập tức xông vào đánh. Xin cứ để cho xe đi xem con bọ ngựa sống hay
chết thế nào.”
Trang Công nói: “Hãy
khoan. Giống bọ ngựa thế mà đáng kính. Giả sử bây giờ có một người bị kẻ tàn bạo
hà hiếp không ngại gian nan, không sợ nguy hiểm, nhất quyết chỉ tiến lên, chọi
với cường địch, chết cũng không thoái lui thì chẳng đáng nên tôn kính lắm ư?” Nói
đoạn, Trang Công bảo tránh xe đi sang một bên.
Từ hôm đó bọn tướng sĩ
Trang Công nghe thấy câu chuyện khi phải đi đánh giặc, là liều chết tiến lên chớ
không chịu không bằng con bọ ngựa.”
Những nhà đấu tranh cho tự do và dân chủ và các tín đồ bảo vệ
tín ngưỡng của mình ở Việt Nam đã và đang kiên cường giống như “châu chấu đá
xe” để đối đầu với sự độc quyền cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN). Nhà
nước như cỗ xe và Đảng thì như người đang lái cỗ xe đó. Khác với Trang Công
khâm phục sự kiên cường của con bọ ngựa né xe nhường bước, đảng Cộng Sản đã
không chịu nhường bước cho những đòi hỏi chính đáng của dân oan, của các tín đồ
đòi tự do tín ngưỡng, của các nhà dân chủ đòi hỏi sự công bằng và hệ thống đa đảng
trong chính quyền; ngược lại, đảng Cộng Sản huy động công an các cấp thẳng tay
triệt hạ những tiếng nói yêu nước.
Nổi bật trong tháng 7 năm 2012 có 2 sự kiện “bọ ngựa giơ
càng tiến về phía trước,” đó là:
1) Nhà nước đàn áp hoặc kềm chế các cuộc biểu tình của quần
chúng chống Trung Cộng thôn tính hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Dầu rằng
Quốc Hội CSVN đã thông qua Luật Biển Việt Nam 2012 với số phiếu áp đảo 495/496,
nhưng Đảng lo ngại các cuộc biểu tình lớn mạnh rồi biến ứng đổi sang chống lại
chế độ và Đảng nên Đảng đã ra lệnh triệt hạ các cuộc biểu tình ngay từ trong trứng
nước hoặc kềm chế không để cho cuộc biểu tình lớn mạnh vụt khỏi tầm kiểm soát. Điều
này làm cho những người đấu tranh cho tự do & dân chủ cho rằng Đảng chi lo
ngại cho sự độc tôn lãnh đạo của Đảng hơn là quyền lợi an ninh tối thượng của đất
nước.
2) Nhà nước đàn áp cuộc biểu tình của hàng vạn giáo dân Con
Cuông ở giáo phận Vinh. Đức Giám Mục Phạm Ngọc Hợp của giáo phận Vinh đã ra văn
thư phản đối nhà cầm quyền đã đánh đập linh mục và đập phá ảnh tượng. Giáo dân
đã trưng biểu ngữ khắp nơi cho rằng đánh đập linh mục và đập phá ảnh tưởng là
phạm thánh. Lý tưởng tử vì đạo là một sức mạnh vô biên nên công an càng đàn áp
thì nhiều vạn giáo dân càng tiến về phía trước bảo vệ lấy tín ngưỡng của mình.
Trong khi ở trong nước thì đàn áp nhân quyền bắt bớ giam cầm
những nhà đấu tranh dân chủ và tự do tín ngưỡng thì ở ngoài, tháng 7, 2012, CSVN
nộp đơn xin trở thành thành viên Ủy Ban Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc
(LHQ). Những người tranh đấu ở hải ngoại cũng kiên cường không thua gì những
nhà đấu tranh dân chủ ở trong nước, họ vận động chữ ký, thành lập phái đoàn lên
tiếng phản đối để LHQ không chấp nhận CSVN trở thành một thành viên của Ủy Ban
Quốc Tế Nhân Quyền. Đảng CSVN căm giận những người đấu tranh ở hải ngoại lắm,
nhưng không đàn áp được như cỗ xe cán bừa lên những con bọ ngựa được. Tại sao?
Những người đấu tranh ở ngoài, vì gặp đất tốt, nghĩa là, nhờ
sự bảo bọc luật pháp của những quốc gia dân chủ, nên họ là châu chấu to lớn gấp
trăm lần những con châu chấu ở trong nước. Vì thân hình to lớn đó của các con
chấu chấu ở hải ngoại nên cỗ xe của đảng CSVN không dám cán vì cán vào thì lật
xe. Thời điểm này, đảng CSVN khó có thể cho người ám sát hoặc trù dập những tiếng
nói chống đối ở nước ngoài vì luật pháp nước ngoài bảo vệ họ và nếu có án mạng
hoặc thương tích thì nhà cầm quyền Hà Nội gặp rắc rối về ngoại giao cũng như trở
ngại đầu tư. Hơn nữa, người Việt ở hải ngoại hàng năm gởi về nước cả chục tỷ Mỹ
kim như một nguồn lợi tức to lớn để thúc đẩy phát triển của đất nước thì làm
sao mà Đảng không né tránh được? Thử tưởng tượng nếu Đảng không gặp sự chống đối
của những người đấu tranh ở hải ngoại thì hàng năm tiền bạc và đầu tư ở nước
ngoài đổ tràn vào Việt Nam biết bao nhiêu mà kể! Chính điểm này nên bằng mọi
giá Đảng phải né tránh các con châu chấu khổng lồ ở hải ngoại và tìm bằng mọi
cách thu phục họ.
Cuộc chiến đã qua đi 37 năm mà vết thương vẫn còn đỏ thắm
cho toàn dân ở trong cũng như ngoài nước, có những người trong Đảng lên tiếng
đã đến lúc Đảng hãy hành xử như Trang Công nước Tề kính phục sự kiên cường của
bọ ngựa tránh xe sang một bên. Những người đó như cựu Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn
Văn An mới đây lên tiếng hiện nay Hiến Pháp (1992) của nhà nước Cộng Hòa Xã Hội
Chủ Nghĩa Việt Nam là không có chính thống vì Hiến Pháp này chỉ được soạn thảo
bởi một Đảng, không phải bởi dân và do mọi thành phần dân chúng, và Đảng này
ban cho mình độc quyền lãnh đạo nên ông Nguyễn Văn An yêu cầu đã đến lúc nhà nước
phải tuyên bố thành lập một ủy ban soạn thảo Hiến Pháp do mọi thành phần dân tộc
trong cũng như ngoài nước để rồi sau đó Quốc Hội ban hành Hiến Pháp thì may ra
đất nước mới hàn gắn vết thương đau lòng đó của chiến tranh ý thức hệ và dân tộc
mới có sự đoàn kết chống lại sự bành trướng của Trung Quốc.
Ông Nguyễn Văn An cho rằng Hiến Pháp năm 1946 do Chính Phủ
Liên Hiệp soạn thảo còn có tính chính thống hơn Hiến Pháp năm 1992 vì còn có
các đảng phái tham gia. Hiến Pháp năm 1946 sau đó đã bị đảng CSVN ém nhẹm không
để Quốc Hội ban hành, sau đó, đảng Cộng Sản độc quyền soạn thảo và ban hành Hiến
Pháp năm 1992 nên Hiến Pháp năm 1992 là Hiến Chương của đảng Cộng Sản hơn là Hiến
Pháp của toàn dân. Tiếc rằng lời lên tiếng này của ông Nguyễn Văn An sau khi
ông không còn cầm quyền và ông không còn đủ ảnh hưởng để nhiều đảng viên khác
nghe theo.
Có những đảng viên đang nắm chút thực quyền muốn làm những
bước đột phá. Thí dụ, cách đây 2 năm, Thứ Trưởng Ngoại Giao Đặc Trách Người Nước
Ngoài là ông Nguyễn Thanh Sơn gởi văn thư cho Dân Biểu Liên Bang Cao Quang Ánh
nhờ Dân Biểu Ánh tổ chức một buổi nói chuyện với đồng bào ở hải ngoại ngõ hầu
xóa tan những dị biệt tìm ra những đồng thuận xây dựng đất nước vì thể chế thì
nhất thời nhưng dân thì vạn đại. Lời đề nghị này đã có những suy nghĩ và những
phản ứng trái chiều như sau:
1) Ông Nguyễn Thanh Sơn có được Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư,
Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN chấp thuận cho làm chuyện này không? Đảng có
uỷ quyền cho ông Nguyễn Thanh Sơn toàn quyền đại diện cho Đảng để trả lời những
đề tài nhậy cảm như “sự độc tài lãnh đạo của Đảng Cộng Sản là nguyên nhân đưa đến
sự nghèo đói và các tệ nạn khác của đất nước?” Nhà nước có ủy quyền cho ông
Nguyễn Thanh Sơn đầy đủ thẩm quyền để giải quyết và trả lời những câu hỏi như tại
sao Quốc Hội xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Trường Sa và
Hoàng Sa, dân chúng biểu tình chống sự bành trướng của Trung Quốc, thì công an
lại đàn áp cuộc biểu tình?
2) Nếu được ủy quyền đầy đủ, liệu ông Nguyễn Thanh Sơn có chấp
thuận nghi thức chủ và khách hay không? Ban tổ chức và quần chúng ở hải ngoại
là chủ, là người Quốc Gia thì họ phải chào cờ và hát Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa.
Ông Nguyễn Thanh Sơn là khách có thể vắng mặt đợi cho chào cờ vàng và hát quốc
ca VNCH xong rồi mới vào, nhưng như thế Đảng và nhà nước có chấp thuận không? Nếu
không chấp thuận thì sao tố chức đối thoại được?
3) Nếu được ủy quyền đầy đủ, ông Nguyễn Thanh Sơn có làm
theo chính sách của Đảng né tránh những câu hỏi nhậy cảm, trả lời có tính cách
sáo ngữ như “tôi ghi nhận những ý kiến này và sẽ về trình và thỉnh ý cấp trên”
để rồi khai thác tìm chỗ thuận tiện mà người Quốc Gia cho rằng chỉ là tuyên truyền,
cuối cùng cuộc đối thoại cũng chỉ là hình thức không gặt hái được một chút kết
quả nào để xây dựng đất nước, ngược lại còn để lại những nghi kỵ tị hiềm và người
đứng ra tổ chức lãnh đủ những búa rìu trả thù của quần chúng hải ngoại vì cho rằng
ban tổ chức mở lối đưa đường cho Cộng Sản tuyên truyền và ban tổ chức là “tay
sai bưng bô” của Cộng Sản. Ở hải ngoại cũng còn rất nhiều người Quốc Gia, những
người đấu tranh dân chủ còn có những suy tư cũ và thành kiến rất sâu đậm khó mà
xóa tan được sự nghị kỵ, họ không giống thế hệ trẻ chấp nhận “think out of the
box” và chấp nhận “win-win situation,” mà chỉ chấp nhận một mất một còn, thí dụ,
cuộc nói chuyện của ông Bùi Tín vào tháng 7, 2012 ở San Jose, California, một cựu
đảng viên Cộng Sản đã qua Pháp tỵ nạn chính trị hơn 20 năm và đã xoay chiều chống
lại đảng CSVN nhưng nhiều người Quốc Gia vẫn không tin ông và cho rằng ông chống
Cộng cuội nên có những người như cụ Võ Tự Đản đã vào phòng họp để cờ Đỏ Sao
Vàng xuống chà đạp và lên án ông Bùi Tín đã sát hại ông cụ thân sinh của cụ Đản
vào năm 1946. Ông Bùi Tín ra về thì nhiều người kết tội những người trong Việt
Học đứng ra tổ chức là những Việt gian nối giáo cho giặc mở cửa cho Cộng Sản
tuyên truyền! Như thế, nếu chấp nhận đối thoại công khai, ông Nguyễn Thanh Sơn,
đảng Cộng Sản, và nhà nước phải nhún nhường nhiều điều lắm thì may ra cuộc hội
luận mới có kết quả đặt nền tảng cho bước kế tiếp.
4) Nếu không được ủy quyền đầy đủ thì sự đối thoại của ông
Nguyễn Thanh Sơn cũng chỉ có tính cách cá nhân thì có giải quyết được gì hay
không? Sau cuộc đối thoại, ông Nguyễn Thanh Sơn có thể bị Đảng kỷ luật vì đã vượt
ra khỏi quy cũ của Đảng? Ở bên phía người Quốc Gia thì viễn tượng ban tổ chức bị
quần chúng sỉ vả là nông nổi, thiển cận, cò mồi cho Cộng Sản nằm ngay trước mắt
và uy tín của ban tổ chức cũng tiêu tan trong lòng quần chúng.
Có lẽ không tìm được câu trả lời cho những câu hỏi đó nên
Dân Biểu Cao Quang Ánh đã khước từ đứng ra tổ chức cuộc đối thoại cho ông Nguyễn
Thanh Sơn. Cũng chính sự khước từ này đã tạo cho đảng CSVN có cớ tuyên truyền với
các đảng viên và người dân trong nước là họ có chính nghĩa nên người Quốc Gia
không dám đối thoại công khai dầu rằng tổ chức ở hải ngoại là sân nhà của người
Quốc Gia và được cảnh sát cũng như luật pháp địa phương bảo vệ. Có người nói
cách cay đắng: “Cộng Sản tháu cáy Dân Biểu Cao Quang Ánh mà Dân Biểu Cao Quang
Ánh không dám lật tẩy bắt ván cờ này vì sợ dư luận quần chúng. Lãnh đạo là phải
đứng trên dư luận quần chúng thì mới là lãnh đạo giỏi.” Nếu Dân Biểu Cao Quang
Ánh can đảm bắt ván cờ “lật tẩy tháu cáy” đứng mũi chịu sào tổ chức đối thoại
thì sao? Mới nghe ngóng tin Dân Biểu Cao Quang Ánh về Việt Nam và có thư của
ông Nguyễn Thanh Sơn nhờ tổ chức đối thoại với đồng bảo hải ngoại thì cũng đã
có nhiều người đấu tranh bảo thủ lên mạng đánh cho Dân Biểu Cao Quang Ánh một
trận tơi bời như “Việt gian bưng bô cho Cộng Sản, tay sai Cộng Sản” đến độ có
lúc người ta tưởng nhóm này sắp tới đốt nhà ông Cao Quang Ánh và sự nghiệp
chính trị của ông Ánh tưởng đã tiêu vong. Thử tưởng tượng nếu Dân Biểu Cao
Quang Ánh can đảm đứng ra tổ chức cho Thứ Trưởng Nguyễn Thanh Sơn nói chuyện
thì hậu quả như thế nào!! Có nhiều người trong bụng thì rất thích đến tham dự để
nghe nhưng không dám đến vì sợ bị vạ lây. Chính sự sợ hãi này thì có người cho
rằng nếu Dân Biểu Cao Quang Ánh có tổ chức đi nữa thì con số tham dự ở trong
thì lèo tèo mà con số biểu tình ở ngoài thì đông đảo làm mất uy tín không những
cho Dân Biểu Cao Quang Ánh mà còn cho chính ông Nguyễn Thanh Sơn!!
Nhưng nếu không chấp nhận thử làm một cuộc đột phá như ông
Nguyễn Thanh Sơn thì sự căng thẳng hai phe sẽ kéo dài mãi làm cho tiềm lực của
cả dân tộc bị dìm xuống để rồi không đủ sức chống lại sự bành trướng của Trung
Quốc. Nếu lỡ Trung Quốc đem quân đánh chiếm lấy Trường Sa hoặc đánh Việt Nam
trong nay mai thì sao, liệu nhà cầm quyền Hà Nội có đủ sức để đối phó Trung Quốc
mà không cần sự hỗ trợ của toàn dân nhất là người Việt hải ngoại? Phe cầm quyền
trong nước thì nghĩ rằng họ mạnh, họ ngồi trên cỗ xe, những nhà đấu tranh dân
chủ ở trong nước thì như những con châu chấu nhỏ, những người Quốc Gia đấu
tranh ở hải ngoại thì như những con châu chấu to, làm gì đi nữa cũng chẳng lung
lay được chế độ, họ sợ gì, họ cần gì phải nhường bước. Còn những nhà đấu tranh cho
dân chủ ở trong nước cũng như những người Quốc Gia ở hải ngoại thì cho rằng đảng
CSVN phải chứng tỏ thiện chí của mình trước đi, phải trả tự do cho những nhà đấu
tranh dân chủ bị bắt giam như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Điếu Cày, Việt Khang,
v.v.. hủy bỏ những sắc lệnh và nghị quyết đàn áp tự do ngôn luận, chấp nhận đa
nguyên chính trị, v.v.. còn không thì họ tiếp tục đấu tranh như những con “bọ
ngựa” giương càng tiến về phía trước lao vào cỗ xe. Với não trạng của hai phe
như vậy thì đi tìm sự đồng thuận để có một giải pháp cho đất nước hầu như chỉ
là ảo vọng và Mẹ Việt Nam tiếp tục bị tơi tả rách nát tang thương.
Cách đây 17 năm, ngày 12 tháng 11, 1995, trong tiểu luận Con
Đường Cái Quan, bình luận gia Đại Dương viết một đoạn nhận xét của ông như sau:
“Các tác giả nói trên đoan chắc rằng, với xu thế thời đại, chủ nghĩa cộng sản
và chế độ cộng sản tại Việt Nam tất yếu phải sụp đổ. Phần kết luận thường đính
kèm lời đe dọa nếu đảng CSVN không biết điều, nhất định phải bị nhân dân lật đổ
bằng bạo lực. Nghe thế ai mà không khoái. Nhưng nếu sự khoái trá chỉ để thoả
mãn lòng tự ái cá nhân, vuốt ve ước vọng của người nghe thì quả thật nó chẳng
giúp ích gì cho công cuộc đấu tranh vì một nước Việt Nam tự do dân chủ phú cường.
Thuận theo nhận định của họ, tất nhiên công cuộc đấu tranh phải phát triển
nhanh chóng. Nhưng thực tế cuộc đấu tranh tiến triển rất chậm chạp, đôi khi còn
thụt lùi. Chúng ta nghĩ như thế nào về tình trạng này?” Kết luận, bình luận gia
Đại Dương đề nghị những người đấu tranh cho dân chủ hãy nhìn đến thực tế và vạch
ra những kế hoạch khả thi với tình hình hiện tại chớ đừng đặt ra những kế hoạch
theo cảm tính thì cuộc đấu tranh sẽ không đi về đâu.
Kế hoạch thực tế hiện nay là gì? Từ năm 1995, Hoa Kỳ đã có
bang giao với CSVN thì luật pháp Hoa Kỳ ngăn cấm không cho công dân của mình hoạt
động hoặc kêu gọi lật đổ nhà nước mà họ có bang giao. Lúc đầu Hoa Kỳ còn làm lơ
nhưng sau vụ khủng bố 9/11 năm 2001 ở New York, Hoa Kỳ đã truy tố những nhà hoạt
dộng như Tướng Vang Pao của người Hmong và ông Yasseth Schlun của người
Cambodia. Hoa Kỳ gởi ra một tín hiệu rất rõ ràng đó là đấu tranh trong ôn hòa,
và đối thoại (hay đấu tranh nghị trường). Nếu ai hoặc lực lượng nào không đi
theo sách lược này của Hoa Kỳ, khi người đó hoặc lực lượng đó lớn mạnh hoặc khi
cần, Hoa Kỳ sẽ đích thân đứng ra triệt hạ cá nhân hay tổ chức đó. Một đối thủ
là Cộng Sản mà người Quốc Gia chưa đủ sức đối phó thì không nên tạo thêm một đối
thủ khác có sức mạnh số 1 trên thế giới như Hoa Kỳ để triệt hạ mình.
Đối thoại hay đấu tranh nghị trường không có nghĩa là đầu
hàng. Kỹ thuật của đối thoại là tranh thủ phát huy chính nghĩa thu phục nhân
tâm, người xưa gọi đó là “quy tâm” như cổ nhân đã nói “tiên vi công tâm hạ vi
công thành.” Chân lý là sức mạnh của đối thoại vì người Việt có câu “nói phải củ
cải cũng nghe.” Nhưng đối thoại như thế nào? Đối thoại thì cũng cần có tương
quan lực lượng và cân sức với nhau. Đảng Cộng Sản có cần đối thoại với những lực
lượng chống đối không? Dầu đảng CSVN ở thế thượng phong như ngồi trên cỗ xe
nhưng đảng CSVN cũng cần đối thoại với những lực lượng chống đối vì không thể để
cho xác bọ ngựa chết đầy làm kẹt bánh xe và những con châu chấu to lớn ở hải
ngoại cản ngăn có thể làm nghiêng ngửa lật xe ở trong chính trường quốc tế, mỗi
lần phái đoàn Cộng Sản đi công tác nước ngoài là bị biểu tình la ó phải đi cửa
hậu cảm thấy nhục nhã vô cùng. Đảng CSVN cũng có nhu cầu thu hút vốn liếng và đầu
tư của nước ngoài mà những châu chấu đấu tranh ở hải ngoại làm cản bước sự đầu
tư của chính người Việt cũng như của những người ngoại quốc.
Lời Kết:
Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay đang ở thế thượng phong như
người ngồi trên cỗ xe. Ai cũng biết cơ chế của Đảng và nhà nước đã trở thành guồng
máy quy cũ mà một cá nhân trong Đảng khó có thể làm gì được để thay đổi. Đã 37
năm trôi qua những tồn đọng của lịch sử do chiến tranh ý thức hệ để lại làm cho
cả dân tộc tê liệt tang thương, chẳng lẽ chúng ta những người bên kia và bên
này không vượt qua nổi để làm cuộc đột phá cứu nguy dân tộc? Nếu những đảng
viên Cộng Sản có thật tâm muốn đất nước sớm hàn gắn vết thương chiến tranh ý thức
hệ do lịch sử để lại, cách hay nhất là những đảng viên đó hãy khuyên những lãnh
đạo của đảng nên có thái độ như Trang Công của nước Tề, kính trọng sự kiên trì
yêu nước của những người đấu tranh, né tránh xe sang một bên, nới rộng tự do
ngôn luận, đừng bắt bớ những nhà đấu tranh nữa, hãy trả tự do cho những người
như linh mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, nhà báo Điếu Cày, thạc sĩ Nguyễn
Tiến Trung, v.v.. Họ cũng khuyên Đảng mau chấp nhận thành lập một Ủy Ban Soạn
Thảo Hiến Pháp gồm đủ mọi thành phần trong và ngoài nước, song song, họ cũng
nên bàn thảo với những nhà chính trị chuyên nghiệp của quốc tế để vạch ra một lộ
trình tiến tới Tổng Tuyển Cử Tự Do dưới sự giám sát của quốc tế. Được như thế
thì đó là sự may mắn lớn cho dân tộc Việt Nam vì đó là “sự đối thoại” của nhà cầm
quyền với dân trong nước và như vậy dễ dàng mở cánh cửa đối thoại với người Việt
ở hải ngoại tạo nên sự tụ hội sức mạnh toàn dân chống lại sự bành trướng của
Trung Quốc mà hiện tượng Biển Đông đang là nỗi lo canh cánh bên lòng của mọi
người dân Việt.
Houston ngày 27/7/2012
Hoàng Duy Hùng